Đến Luang Prabang, du khách còn được ngồi trên lưng những chú voi thong thả tham quan cảnh vật, tìm hiểu những nét văn hoá độc đáo của đồng bào dân tộc thiểu số Khamu sống bên nhánh của dòng sông Nam Khan chở nặng phù sa. Ngược lên phía Bắc, đến thác Khuangsi được mệnh danh là viên ngọc bí ẩn giữa rừng già, ta sẽ đắm mình vào không gian thiên nhiên hoang dã.
Trưởng phòng Sonkank bảo đến Luang Prabang mà không đến trại nuôi voi và thăm thác Khuangsi hùng vĩ, thì coi như chưa đến. Vì thế, sáng ngày thứ 3 tại đây, chúng tôi tiếp tục hành trình để về nơi thiên nhiên hoang dã. Trong tour này, ngoài hướng dẫn viên du lịch Xuvanuvon Bocphet, còn có 3 cán bộ khác của Sở Thông tin - Du lịch Luang Prabang đi cùng. Tuy chỉ cách thủ phủ hơn chục cây số về phía Nam, nhưng vì con đường này đang được nâng cấp, nên chúng tôi phải mất hơn tiếng đồng hồ mới vào được trại nuôi voi. Dọc đường đến đây, chốc chốc chúng tôi lại gặp từng đàn voi nhà nghênh ngang chắn cả lối đi, mặc cho bác tài xế bấm còi inh ỏi. Những bản người Thái, người Khamu, người Hmông nương tựa vào nhau trên vách núi hay trong các thung lũng nhỏ thật ấm cúng. Khác hẳn với không khí sôi động nơi thủ phủ Luang Prabang, các bản làng nơi đây thật yên ả, thanh bình. Cảm nhận của chúng tôi là đời sống của người dân nơi đây còn rất hoang sơ, lạc hậu. Nhà ở của người dân nơi đây chủ yếu là nhà sàn được quây tạm bằng nứa lá, hãn hữu lắm mới thấy một căn nhà ngói. Trẻ con ở đây đang kỳ nghỉ hè, nên đứa thì ra đồng cắt cỏ, chăn voi, đứa thì ẵm em giúp bố mẹ. Vừa vào đến cổng trại nuôi voi, chúng tôi đã thấy choáng ngợp bởi những thớt voi lừng lững đang nhởn nhơ dùng vòi cuốn từng bó cỏ đưa lên miệng, mặc cho du khách đứng xung quanh chụp ảnh. Sau khi làm thủ tục vào cổng, anh Bocphet giới thiệu, trại voi này có 11 con, vì voi đực rất hung hăng phải nhốt ở trên rừng, nên người ta chỉ sử dụng voi cái để phục vụ hoạt động du lịch. Chưa đầy 5 phút chuẩn bị, đoàn chúng tôi cứ 2 người một cặp nghễu nghện trên lưng một con voi để bắt đầu hành trình vượt sông vào làng của đồng bào dân tộc thiểu số Khamu. Lần đầu ngồi trên lưng voi, chúng tôi không khỏi “choáng” vì chiếc ghế bành cứ đung đưa, lúc nghiêng bên nọ, lúc ngả bên kia theo nhịp chân voi bước. Nhất là khi đi trên lối mòn từ triền núi xuống sông, voi phải lựa đặt chân vào bậc đá khấp khểnh, khiến ai cũng sợ thót tim. Thấy chúng tôi bám chặt vào vai ghế mỗi khi voi trượt chân, anh quản tượng bập bõm tiếng Việt trấn an “Nó quen đường rồi, không ngã được đâu”.
 |
| Cưỡi voi vượt sông rất hấp dẫn du khách khi đến cố đô Luang Prabang. |
Thoạt nhìn thì cuộc sống, sinh hoạt của làng dân tộc Khamu cũng như mấy bản người Dao hay người Sán Chỉ ở Bình Liêu, Quảng Ninh. Điểm khác biệt là ở đây, dân làng còn làm thêm nghề dệt thổ cẩm và làm đồ thủ công mỹ nghệ. Nhìn những cô gái Khamu cần mẫn ngồi dệt cửi hay những cụ già khéo tay đang tỷ mẩn thêu hoa văn trên những chiếc khăn, chiếc áo thổ cẩm cũng thấy lạ tai, vui mắt.
Hơn 10 giờ sáng, chúng tôi trả voi cho người quản tượng rồi tiếp tục đến thăm thác Khuangsi hùng vĩ. Lời giới thiệu của hướng dẫn viên du lịch Bocphet về ngọn thác này khiến chúng tôi háo hức. Giọng Bocphet lúc trầm, lúc bổng kể: “Thác Khuangsi có 3 tầng, cao hơn 60 mét, màu của nước ở đây xanh như ngọc bích, không thác nào trên thế giới lại có màu xanh lạ kỳ như vậy. Người ta mới ví Khuangsi là viên ngọc bích bí ẩn giữa rừng già là thế đấy”. Xe chở chúng tôi đi sâu vào trong cánh rừng gỗ tếch đại thụ. Thỉnh thoảng, xe lại qua những bình nguyên có những trảng cỏ xanh và các bản làng với những nhà sàn ấm cúng đầy ắp tiếng trẻ thơ nô đùa và những thiếu nữ người dân tộc với bộ váy truyền thống sặc sỡ... Nằm lọt giữa đại ngàn hùng vĩ, thác Khuangsi cao hơn 60m, tuôn những dòng nước trắng xoá xuống những chiếc hồ nhỏ dưới chân núi. Từ xa nhìn lên, dòng thác như nàng công chúa có mái tóc dài óng ả đang ngồi gội đầu bên triền núi. Cùng với thời gian, dòng thác đã tạo ra ở phía dưới những chiếc hồ nhỏ xinh. Khung cảnh thật hùng vĩ mà thơ mộng. Đúng như lời Bocphet, tôi chưa bao giờ thấy màu nước ở đâu lại xanh một màu ngọc bích đẹp đến lạ kỳ như vậy. Đi bộ trên con đường nhỏ rải sỏi uốn lượn dưới tán rừng già âm u chừng hơn chục phút, du khách đã đến chân thác, nơi có cây cầu nhỏ để thoả sức ngắm nhìn dòng thác ngọc bích tuôn từ trên trời xuống suốt đêm ngày. Càng đẹp hơn là dưới tán rừng cổ thụ có những lùm hoa tuyệt đẹp với đủ màu sắc. Khuangsi là điểm du lịch hấp dẫn, mỗi năm có tới hàng chục vạn du khách ngoại quốc đến đây tham quan, nghỉ dưỡng.
Đã đến giờ ăn trưa, nhà hàng kê mấy chiếc bàn ngay bên bờ hồ để du khách có thể vừa ăn, vừa ngắm cảnh núi non điệp trùng. Bữa ăn toàn những món lạ miệng: Đầu cá chép sông Mekong nấu chua cay, mình cá thì được nướng vàng suộm. Dù ở đây có nhiều nhà hàng, nhưng không hề thấy có rác thải vứt bừa bãi như một số điểm du lịch ở bên ta. Ăn trưa xong, chúng tôi xuôi về phía hạ lưu, nơi có những hồ nước trong xanh, mát rượi. Cách khu vực tắm là bản dân tộc thiểu số Thapene. Người dân bản này chủ yếu làm nghề thổ cẩm và dịch vụ du lịch. Những chiếc khăn, áo hay những đồ chơi với hoa văn sặc sỡ được người dân nơi đây dệt thật khéo. Ấn tượng nhất khi đến đây là du khách được ngắm những chú gấu được nuôi thả tự nhiên. Bocphet cho hay, gấu ở đây rất hiền, nuôi thả tự nhiên như vậy, nhưng chưa bao giờ chúng tấn công người.
 |
| Thác Khuangsi, địa điểm lý tưởng đối với các đôi uyên ương. |
Sau khi mua một ít đồ làm quà lưu niệm, chúng tôi rời bản Thapene, tiếp tục đến thăm các bản Naouane, Thinkeo, Thin Som, Muang Khay và Bản Ou. Mỗi bản đều có những nét đặc trưng riêng. Bản thì chuyên bán đồ thổ cẩm, bản thì chuyên bán rượu côn trùng, có bản thì chuyên nghề thủ công mỹ nghệ từ bạc. Ở các bản này, trẻ em nói tiếng Anh khá tốt.
Đến xứ sở hoa Chăm - Pa, tôi băn khoăn là hoạt động xúc tiến thương mại và du lịch dù được tỉnh Quảng Ninh và tỉnh Luang Prabang thường xuyên tổ chức, nhưng tại sao khi tiếp xúc với nhiều hãng lữ hành tại đây, họ có vẻ biết khá ít về đất và người Quảng Ninh nói chung và Vịnh Hạ Long nói riêng. Luang Prabang hiện có tới trên 60 hãng lữ hành, nhưng chưa hề có tour, tuyến kết nối giữa Luang Prabang và Quảng Ninh. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, để hình thành tuyến, tour đến đây khá đơn giản. Hiện nay, phần lớn khách du lịch nước ta đến Luang Phrabang bằng đường bộ và đường hàng không. Thủ tục xuất, nhập cảnh thuận lợi, du khách sử dụng hộ chiếu, được miễn visa. Phần lớn khách du lịch đi bằng đường bộ qua các cửa khẩu dọc biên giới Việt - Lào như: Lao Bảo (Quảng Trị), Bờ Y (Kon Tum)… Nếu đi từ Quảng Ninh thì theo lịch trình: Quảng Ninh - Hà Nội - Hoà Bình - Cầu Treo (Hà Tĩnh) - Luang Phrabang, mất khoảng 13 giờ. Nếu du khách đi đường hàng không từ sân bay quốc tế Nội Bài (Hà Nội) đến sân bay quốc tế Luang Phrabang (Lào), mất khoảng 1 giờ. Phương tiện phục vụ du khách tham quan trong thành phố Luang Phrabang, chủ yếu bằng xe tuk-tuk hoặc xe tải nhỏ, một số du khách đi bằng xe đạp đến các điểm du lịch. Tuy thuận lợi như vậy, nhưng thời gian vừa qua, khách du lịch từ Quảng Ninh đi Luang Phrabang và ngược lại chưa nhiều. Nguyên nhân chính là do công tác tuyên truyền quảng bá chưa thực sự tích cực và hiệu quả. Việc xây dựng các tour, tuyến du lịch của hai địa phương chưa được đầu tư. Hiện nay, giá tour trung bình 1 khách đi Lào 6 ngày 5 đêm (đường bộ), 5 ngày 4 đêm (đường hàng không) vào khoảng 1,9 -2,1 triệu đồng/ người/ngày. Nếu du khách đi bằng đường bộ sẽ mất nhiều thời gian vì giao thông chưa thuận lợi. Đi đường hàng không thì thuận lợi hơn nhưng tuyến bay không ổn định, do vậy các hãng lữ hành ít sử dụng dịch vụ này. Du khách Lào đến Quảng Ninh rất ít, thường là các đoàn công vụ đi bằng đường hàng không... Và mục đích chuyến đi lần này của Đoàn chúng tôi là nhằm kết nối thông tin, kết nối các hãng lữ hành để đưa du khách của hai tỉnh đến tham quan, du lịch tại Luang Prabang và Quảng Ninh.
Quang Minh